Bài mới

Tại sao đàn bà phải mạnh mẽ vượt qua mọi đau khổ gian nan thử thách - Bài 1


Bài 1 - CHUYỆN NGƯỜI ĐÀN BÀ

Cuối năm 2013 có người đàn bà tìm mọi cách để gặp bác. Chị kể chuyện khốn nạn mà mình đang phải chịu đựng. Và mong muốn được tự vẫn để giải thoát khổ đau. Bác Ok gặp chuyên chéo ngoe này thì bác cũng muốn tự vẫn cho xong. Nhưng xin đợi bác đến mai hãy chết. 4 giờ sáng hôm sau bác đăng bài này trên Facebook. 5h30 Chị bình luận: "Con hiểu ý thầy rồi". Ngắn gọn và đơn giản.



Một hôm A Nan hỏi Đức Phật: Một người đàn bà đến gặp con và nói; bà không thể chịu nổi Khi chồng bà là người yêu quý nhất trên đời, Chị gái bà, là người chăm sóc, dạy bảo bà từ khi còn nhỏ. Bà luôn trân trọng yêu quý cả 2 người. Một ngày kia bà phát hiện 2 người đi lại với nhau và thành tình nhân của nhau. Họ đã bỏ bà mà đi, mang theo tất cả tiền bạc, tình yêu, ân nghĩa và một khoản nợ 700 triệu mang tên, bà phải trả… Bà đã phải mang nỗi ô nhục không gì rửa sạch được. Nó làm cho bà đau khổ dằn vặt, từng ngày từng đêm. Sự uất hận làm cho bà nhiều lúc trở nên điên loạn. Bà ta muốn hỏi phải làm gì, trả thù, giết họ, hay tự giải thoát cho mình để trốn chạy khỏi đau khỏ nhục nhã. Đức Phật Lặng im. A Nan Thấy chuyện thật khó có thể trả lời, nên không dám gặng hỏi thêm nữa, và cứ mang câu hỏi ấy canh cánh bên lòng mãi.

Một hôm trong khi Giảng Pháp ở xa. Đức Thế Tôn cho gọi A Nan đến và phải đến ngay. Khi A Nan đến nơi người vấy đầy bùn bẩn, hôi hám làm mọi người cảm thấy khó chịu.
Thế Tôn hỏi: Trên đường đi con gặp chuyện gì vậy ?

– Lúc đầu con đường bằng phẳng và dễ chịu. Nhưng gần đến nơi, con gặp một vũng lầy rất to và rộng, khiến con không thể đi vòng và cũng không quay lại được, con bắt buộc phải vượt qua. Sau đó đường dễ đi hơn, con phải mau chóng để đến được ngài chỉ dạy. Thế Tôn hỏi tiếp: Sao mặt con cau có làm vậy ? - Thưa Thế Tôn ! Con rất căm giận vũng bùn, sao nó không ở nơi nào khác lại nằm ngay trên đường con đi. Sao nó lại làm lấm bẩn cả thân con.

Đức Thế Tôn mìm cười: Cả tâm con nữa chứ. Vì con đang cáu giận nó mà. Vì sao khi qua khỏi vũng bùn con không gột, rửa sạch nó đi. Vì sao con cố mang đi tiếp mang theo hành trang là thứ bùn dơ bẩn đến đây. Con có nghĩ mọi người nhìn thấy con, với bùn lầy bám bẩn, hôi hám, mọi người sẽ thương mến con hơn, hay ghê sợ con hơn.

Nếu mọi người biết con đã dũng cảm chấp nhận vượt qua vũng lầy đó, như trả xong một nghiệp. Gột rửa sạch, bỏ lại ngay tại đó (Không còn nghĩ đến nó, buông bỏ) và thân, tâm con lại sạch sẽ, trên đường con bước tiếp, mọi người có kính trọng con hơn không ?

Đừng hi vọng mọi người thấy mình vấy bẩn, gian nan, khổ nạn, mà họ thương hại mình. Không những thế, nhiều kẻ còn lấy làm sung sướng lấy đó làm cớ, khinh rẻ nhạo báng, coi thường ta.
Bài giảng của ta hôm nay dừng lại tại đây, các con về nghỉ
A Nan ngơ ngác không hiểu Phật gọi mình đến đây có việc gì. Bao giờ Phật mới trả lời câu hỏi của người đàn bà kia.

Khi về gặp lại người đàn bà, A Nan kể lại chuyện đi gặp Phật. Người đàn bà nói con hiểu rồi: Đức Phật muốn nói; Vứt bỏ tất cả sân hận, thân tâm tự khắc được an lạc./.
.
Năm 2016 người đàn bà này đưa một thanh niên rất đẹp trai: Hôm nay mẹ con em đến cám ơn bác. Nếu không có bác, giờ này, con em, không biết phiêu dạt nơi nào. Ai cưu mang, nuôi dậy, hay lại đầu đường xó chợ, cầu bơ cầu bất, không cha không mẹ.



Cuối năm 2017 thanh niên đã vào đại học tại Đà Nẵng. Mẹ cũng vào theo, mở một phòng khám chữa bệnh đông y. Cuộc sống 2 mẹ con, rất yên lành, hạnh phúc.

Không có nhận xét nào