Chăm sóc da - tắm trắng nắng hè
Lâu lắm em mới lại về làng. Lạ quá, sao làng em dạo này đông như chẩy hội. Khách thập phương dạo này, có cả nam thanh, nữ tú xinh đẹp, mấy mẹ sồn sồn, vàng đeo kín cổ, đi xe bốn bánh, đổ về làng. Các dịch vụ gửi xe, nhà nghỉ, cafe, cơm bụi, mọc lên như “nấm sau mưa”...
Ngay dưới gốc đa đầu làng, vẫn là quán nước trà chén, như thủa xưa. Ngồi sau cái bàn lổng chổng, mấy cái lọ kẹo lạc, bánh rán, bánh quấn thừng, hộp đựng mấy bao thuốc lá, thuốc lào, là Lão “Bác Hùng Y”. Lão này ngày xưa cũng hành nghề bắt mạch, bốc thuốc nhưng bất tài lại chém quá nên không có khách. Bây giờ bán nước, kiếm sống qua ngày và chém tiếp, nhưng vẫn là chém gió.
Ghé quán của lão, vừa là nghỉ chân, vừa là nắm thông tin trước khi về nhà. Thời chưa có ti vi, internert, thì mọi thông tin, từ chuyện họ nhà nào sẽ lên bí thư, chủ tịch lãnh đạo làng, đến cháu nội bà Tư còng, đi ngoài phân sống. Hay thằng chồng nào yếu sinh lý, con vợ đứa nào lẳng lơ, đĩ thõa, cả làng ra đây đều biết cả.
Vừa ghé mông lên cái ghế con ẽo ợt bằng tre, lão đã thì thầm:
Vừa ghé mông lên cái ghế con ẽo ợt bằng tre, lão đã thì thầm:
Chú có thấy làng mình lạ không, quê mùa, lầy lội, hương phân, mà đàn bà, con gái trên tỉnh đua nhau về làm đẹp. Mà hai cái con nhầy nhụa nhất làng, Tơ Sần, Mận Hủi là chuyên gia chăm sóc sắc đẹp, có mấy chục đàn em điều hành, thét lác, mới oách sì dầu chứ lỵ.
Ơ thế em tưởng hai đưa lấy LÃO DẦU DỪA sau vụ lão chữa cho hai đứa.
Thì đấy ! ở với lão được thời gian, hai đứa cứ đẹp nõn ra giai làng cứ ngã ngửa ra cả lũ. Chê mãi, giờ thèm tí cũng chẳng được. Đầu tiên là mấy mẹ sồn làng bên đến thì thụt, rồi đến cả gái trên huyện, cũng về tìm. Đúng thời điểm cả nước sôi động chuyện KHỞI NGHIỆP, lại gặp đại gia hám của lạ, lão đầu tư cho cái TRUNG TÂM THẨM MỸ LÀN DA, TƠ SẦN - MẬN HỦI.
Ai ngờ từ ngày cái trung tâm SẦN – HỦI ra đời, khách thập phương đổ dồn về sôi động cả làng lên.
Vậy đấy các bác ạ ! làng em trước có KHÁNH BA TOÁC chữa bệnh đau bụng, LÃO DẦU DỪA chữa bệnh ngoài da. LANG LƯƠN chữa bệnh QUAI BỊ, LANG DƯỚN chữa nóng trong, đi ngoài ra máu, HÍT LE XUÂN chữa bệnh HÔI NÁCH, THỐI MỒM, sự tích CHUYỆN CÁI LÁ BÀNG…
Bây giờ lại thêm TƠ SẦN - MẬN HỦI THẨM MỸ LÀN DA.
Chả mấy nữa mà làng em thành cái “Trung tâm điều trị loằng ngoằng, ty tỷ bệnh”. Mà lạ quá, bao nhiêu tên mỹ miều, không lấy, lại lấy TƠ SẦN – MẬN HỦI ? Bác Hùng Y, mặt vênh lên như cái vung nhôm bị giẫm bẹp, trên cái nồi méo mó, từng bị đá đè: Thì đấy, ai hỏi đến, là chúng lại ưỡn ra, dướn lên: Thì đây, trước sần như cái bánh đa lạc, nứt nẻ, như đáy ao khô 4 mùa hạn hán. Cô nhìn xem, chị sờ đi, có mềm mại, bóng mượt như TƠ, dịu dàng óng ả như MẬN, thắm tươi như đào, không ? Các cô, các chị da đẹp thế này, em chăm cho, có mà xinh tươi, quyến rũ, bằng mấy hoa hậu, người mẫu "Cầu tiêu" (ý là lầu tiên) ấy chứ.
Lão chép miệng; Cứ ái ố, mỹ miều, văn hoa bóng bẩy, hóa ra lại không bằng quê mua tuệch toạc. Đúng là bọn trẻ ngày nay có câu: “Không có người xấu, chỉ có người không biết làm đẹp” Qua tay TRUNG TÂM THẨM MỸ LÀN DA, TƠ SẦN - MẬN HỦI ra khỏi làng mình, các bà, các cô sáng bóng, mỡ màng quyến rũ như lụa là gấm vóc.
Tôi hỏi: mà vào hè rồi, trên tỉnh, ra đường họ trùm kín mít, từ đầu đến chân, sao gái làng mình lại cứ mặt trần ra, không mũ nón, chân, đùi chuồng, cánh tay tuột hết cả vai thế kia, không sợ bắt nắng à ?
Lão cười ha hả: Thiên hạ thì không biết, mà biết cũng không muốn tin; tắm trắng da, hạn chế chống bắt nắng, khô héo, nứt nẻ, mẩn ngứa, rôm sẩy mùa hè cả làng này ai cũng biết, cũng thực hiện mấy năm nay rồi.
Bông dưng lão nói sang chuyện khác: Trước đây để bon chen với bọn trên huyện, anh mua bằng Tiến sỹ y học, thằng con trai thì bằng Thạc sỹ kinh tế, Họ Ngu, họ Lộn, Họ Hợm… nhà nào cũng đua chen. Mỗi họ phấn đấu mua bằng được mấy cái bằng kỹ sư, thạc sỹ, tiến sỹ cho vẻ vang dòng họ. Nhà lão cả Đẫn còn mua cả cái bằng “Giáo sư, tiến sỹ danh dự triết học” của Học viện DOCON LON, nghe đâu mãi tận Singapor. Bây giờ lộ tóe tòe loe, nên về làng cả rồi. Tiến sỹ bán chè chén, thạc sỹ trông xe, rửa bát, bán cơm, bảo vệ, đưa đón ca ve ... Riêng Giáo sư, Tiến sỹ triết học, Học viện DOCONLON thì được làng giao cho trưởng ban giữ gìn vệ sinh môi trường. nghĩa là trâu, bò nó có chót bĩnh bậy ra trên đường, thì đi mà hót, kẻo thiên hạ nó chê cho là “Lang hương phân, làng vô văn hóa”. Nói đến đây, lão đứng lên quầy quả bỏ đi, vừa đi vừa nói với lại: Chú để ý hàng cho anh, để anh về lấy phích nước sôi. Văn minh trên huyện về nhiều, làng mình hay mất cắp vặt lắm đấy.
Mẹ kiếp, cái lão chém gió, đúng lúc: “Tắm trắng da, hạn chế, chống bắt nắng, khô héo, nứt nẻ, mẩn ngứa, rôm sẩy mùa hè, cả làng này ai cũng biết” mà mình không biết. Biết bao giờ mới được biết.
Thôi các bác chịu khó trờ vậy. Bác Hùng Y ba toác này, có bao giờ giữ kín được cái gì đâu. Để hôm nào em moi nốt phần còn lại câu chuyện, của lão Tiến sỹ chè chén này, cho các bác sau vậy nhé.


Không có nhận xét nào